TRANG CHỦ

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2017

LỤC BÁT TRONG EM CÒN ĐÓ CHÂN NHƯ



1/ Mỗi người có cái ngu riêng
Đôi khi ta cũng khôn liền đó em
Lật bài thơ cũ ra xem
Nhớ sao mà nhớ cái đêm em ừ !

Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017

NHÀ THƠ NGUYỆT LÃNG – CON NGƯỜI VÀ BẰNG HỮU

TÁC GIẢ: THÁI QUỐC MƯU



Tiểu sử:

Nhà thơ NGUYỆT LÃNG, tên thật Nguyễn Văn Thẩm, sinh năm 1947, quê xã Vang Quới, Bình Đại, Bến Tre. Ông viết văn làm báo và viết cổ nhạc từ năm 1969. Trước tháng Tư, 1975 có thơ, văn đăng trên các báo ở Sàigòn.

Thứ Năm, 15 tháng 6, 2017

TUỔI NÀO CÒN GỌI TÊN NHAU

TÁC GIẢ: TRƯƠNG THỊ THANH TÂM


Ngồi nghe lời biển tự tình
Nhớ đêm tâm sự khi mình bên nhau
Thì thầm lời ngọt đã trao
Tình yêu nở muộn...xôn xao buổi đầu

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Tình Cờ- Khơi Lại Nỗi Đau

TÁC GIẢ: THUỶ ĐIỀN


Tình cờ chung một chuyến tàu
Tình cờ ta lại gặp nhau "Ngỡ ngàng "
Em giờ tay dắt con đàn
Còn tôi cô lẻ, lang thang khắp trời

Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

CHỈ LÀ TRONG MƠ

TÁC GIẢ: NHẬT QUANG


Gặp em nửa giấc mơ...đời
Tình trong cõi mộng...vợi vời thiên thu
Gặp em trong giấc mộng du
Mênh mang như giọt buồn từ chiêm bao...

Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017

TẠP LỤC THI

TÁC GIẢ: CHU VƯƠNG MIỆN



thế sự như diệp đa
hắc như cẩu khẩu
trên bảo
dươi o nghe ?
nhậu uất cần câu
cho chó ăn chè

Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

GÁC KHUYA BÓNG NHỎ MỒ CÔI

TRƯƠNG THỊ THANH TÂM



Trái tim đã dậy phong ba
Thôi anh cứ bước ngang qua cuộc đời
Chúng ta đường cách ngăn đôi
Nợ duyên trái kiếp, buồn vui số trời 

Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017

UỐNG RƯỢU QUÊN TÌNH



Cất chén kề vai với bạn tình
Dè đâu phút chốc đã nghiêng bình
Men nồng vừa chạm môi ngà ngọc
Vị đắng hồ tan chén thủy tinh
Dẫu xác lè nhè cùng Tố Nữ
Mà hồn khật khưỡng với Lưu Linh
Người yêu dỗi bước... không từ biệt
Tỉnh giấc còn ta với... một mình.

THÁI QUỐC MƯU


Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

PHƯỢNG RƠI MÙA HẠ ĐỎ



Từng bước chân thầm qua phố núi
Thời gian chưa xoá bụi đường quen
Anh nghe trong gió hương môi chín
Nhớ lắm vai em tóc xõa mềm

Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017

CUỐI ĐỜI TA CHỈ CÒN EM

TÁC GIẢ: TRÚC THANH TÂM


Mỗi lần nhắc đến tháng tư
Là như lòng đã thoát từ chiêm bao
Vá, sao lành được nỗi đau
Khi còn ám ảnh... chiến hào, hầm chông.